“Châu Âu tuyệt vời lắm mẹ à!”

Trước khi con lên đường đi du học bạn bè con ai cũngvui mừng và phấn khởi. Họ bảo: “Châu Âu đẹp lắm. Được sang đó là một điều khônghề dễ dàng và không phải ai muốn cũng được đâu. Ráng mà học cho tốt.”

Trước khi con lên máy bay, bố bảo đừng có lo. Bên đónhiều chỗ đi chơi, đi giải trí khi buồn. Cứ đi đi rồi sẽ vui lên thôi.

Trước khi con đặt chân lên mảnh đất xa lạ, cô thầycon bảo nên kết bạn mới. “Họ sẽ cho em thêm nhiều cơ hội mới để mở mang tầmvóc, tri thức. Đừng ngại ngùng.”

Châu Âu tuyệt vời lắm mẹ à! - Ảnh 1.

Mẹ à!

Châu Âu tuyệt vời lắm. Con bị choáng ngợp bởi sựgiàu có, xa hoa và lộng lẫy. Những công viên to như 15 miếng ruộng của nhà mìnhghép lại vậy đó. Con đi mãi mà chưa thấy điểm đích nữa.

Ngày đi chơi sở thú cùng cô giáo dạy tiếng năm dự bị.Con cười khúc khích, mỉa mai và châm biếm: “Trời đất, con ễnh ương mà cũngđưa vào sở thú nữa sao?” – Cô giáo hiền từ, mỉm cười và ôn tồn giải thíchcho con: “Ở bên này không có loài này em à. Hơn nữa đây là sở thú về các độngvật nhiệt đới. Nó tuy nhỏ, tuy nhiều ở Việt Nam. Nhưng sẽ là thú vị cho ngườidân nơi đây khi họ ghé thăm e ạ.”

Nghe xong con mới nhận ra sự vô duyên và thô lỗ củamình. Con cúi đầu nhận lỗi nhưng cô bảo có gì đâu, đó là một thắc mắc hay. Cầnphải phát huy. Con mỉm cười thầm nghĩ, thảo nào giáo dục ở đây tốt quá.

Ngày đầu đến con được bạn bè dẫn đi mua mấy thứ lặtvặt. Con suýt choáng váng khi mua một bó rau muống tầm 1 kí lô mà hơn 150 ngànđồng. Trời ơi, rau muống ở quê mình ăn còn không hết. Đem đi cho chẳng ai muốnlấy. Thế mà bên này rau toàn cọng già và lá đã thối rữa rồi mẹ ạ. Bạn bè con bảo:”Mày ơi, đừng có quy đổi sang tiền Việt. Nếu làm thế, mày chẳng bao giờdám mua thứ gì đâu.”

Con cứ như một đứa con nít mới lần đầu ra phố. Anhchị ở đây đưa đi chơi ở các trung tâm mua sắm mà con toàn há hốc mồm khi xemgiá mẹ ơi. Con bị sốc trước những khung cảnh hiện đại và sang trọng của nhữngkhu mua sắm rộng lớn và sầm uất.

Ngày đầu đi chơi con suýt đánh mất chiếc giày ma mẹmua ở cửa hàng tạp hoá ở quê. Con chỉ chực khóc nếu như chẳng thể tìm lại đượcnó. Đó là món quà mẹ dành dụm cả tháng đi chợ bán rau mới có được đó, mẹ nhỉ?Người ta cười, con mặc kệ chẳng quan tâm.

Châu Âu tuyệt vời lắm mẹ à! - Ảnh 2.

Người người chen chúc nhau như trẩy hội. Ai cũng quầnáo đẹp, sang chảnh và khuôn mặt đậm lợt những vết soi môi và phấn hồng. Khôngai muốn cười nói sợ mỗi lần cười đôi mắt lại “rơi” mất chiếc mi giả nặng trịch,cong vút đang gán trên mắt.

Ngày đầu đi trượt băng cùng mọi người. Nó lạ lẫm vàmới toanh với cái đầu hạn hẹp của con.

Chao ơi, đôi giày đã cứng lại gắn “chiếc lưỡidao” ở phía dưới đế. Con chưa kịp đứng lên đã ngã túi bụi. Ra sân trượtbăng thấy mấy bạn Nga đi như mình chạy trên chân trần. Người người lướt quađiêu luyện và dễ dàng làm sao.

Con cũng thử xem mình có trượt được không. Vừa mớiđánh đôi chân nghiêng sang hai bên và bắt đầu trượt. Bạn bè quay lại thấy conngã lăn quay trên sàn băng. Người đau ê ẩm và nhức mỏi khắp nơi. Nhưng con thấythích và hứng thú với nó lắm. Ở quê mình làm gì có băng mẹ nhỉ, chỉ có cái dốcđất đi đã mòn, con hay ngồi trên đó trượt xuống.

Ngày đầu đi cửa hàng mua mấy thứ hoa quả, bánh ngọt.Người đông lắm. Con quyết chen chân mua cho nhanh mà về. Ngay khi con định chenvào đầu để mua hàng mẹ ạ. Con bị bà chủ bắt xuống dưới để xếp hàng. Mẹ biếtkhông, con ngu dốt quá trời. “Văn hoá xếp hàng” mà chẳng biết lấy mộtchữ. Con xin lỗi họ và đứng ngay ngắn để chờ mua hàng.

Châu Âu tuyệt vời lắm mẹ à! - Ảnh 3.

Châu Âu tuyệt vời quá mẹ nhỉ? Mẹ thích không? À, đểcon gửi mấy bông tuyết về cho đứa em gái nha mẹ. Nó thích tuyết lắm. Ngày nào gọiđiện về nó cũng bảo gửi lọ thuỷ tinh đầy tuyết cho nó để khoe với bè bạn.

Con cười bảo: “Mày ngốc, làm thế thì về nhà chỉcòn lọ nước nữa thôi. Tuyết tan hết chứ còn đâu.”

Nó hì hì cười rồi bảo: “Em cũng muốn được đi duhọc quá à! Em tha hồ nặn hình tuyết, chụp ảnh rồi mang về cho mẹ.”

Châu Âu có nhiều chuyện để kể. Con như con cá ở aolàng tập bơi ra biển cả. Biển mênh mông và sạch sẽ lắm mẹ ơi. Biển rộng lớn vớibao điều con chưa biết. Nhưng biển cũng mặn lắm nhiều khi con thấy ngột ngạtquá chừng.

Con vô tư và hồn nhiên như mẹ nói. Người ta đâu hiểuvà rộng lượng như mẹ đâu. Một câu đùa của con cũng làm họ giận, họ trách. Họ mắngmỏ là đồ vô duyên, quê mùa lẫn cục mịch. Chao ơi con có làm gì đâu mà họ giận dữlàm quá lên vậy mẹ ơi?

Những ngày đầu đi học, con đạt điểm cao, cô khen vàmấy đứa bạn nước ngoài vỗ tay “bravo”. Nhưng có mấy đứa bạn Việt họchẳng cười, chẳng chúc, chẳng nói chi. Lắm lúc họ bảo có xíu thành tích cũng vộikhoe. Họ đây có hàng tá những giải thưởng đó đây.

Con ậm ờ bảo: “Tôi sống cho tôi, cho mẹ và những gì thuộc về tôi. Bạn là bạn, bạn hãylo cho cuộc đời bạn. Đừng quá bận tâm đau đầu và bực tức vào những gì ngườikhác đạt được. Buồn cười lắm!”

Nói rồi con bỏ đi. Đó, con mẹ giờ chững chạc và mạnhmẽ nhiều thế đó. Biển mặn đã tôi luyện ý chí sắt đá của con.

Rồi mai đây, Châu Âu chẳng làm khó được con đâu. Consẽ viết bức thư sớm gửi mẹ kể về hàng trăm thứ đã qua.

Mẹ chờ con mẹ nhé!


Theo Kenh14.vn